Bài thơ thời trẻ con ngây ngô chưa biết gì

Thời trẻ con nghe thầy cô giảng dạy thổi vào tâm hồn tôi bao nhiêu mộng mị, đúng là thời trẻ con đẹp mà ngố ngáo làm sao?


Tôi sinh ra trong một làng quê nghèo khó, hồi ấy ai trong làng, kể cả thầy cô giáo của tôi đều hun đúc cho chúng tôi một ý chí phải vươn lên thoát khỏi cảnh nghèo bằng con đường học tập.
Cái thời ngố ngáo này tôi có làm bài thơ thể hiện được ý chí vươn lên của mình:

"Bàn gỗ chông chênh mà lại mát
Đèn dầu le lói mà lại sang
Tay cầm bút viết thằng hàng
Mắt long lanh sáng như ngàn ánh sao"

Vốn là một cậu bé có chút nghị lực tôi mau chóng học tập thật tốt trở thành con ngoan, trò giỏi được thầy cô, bạn bè quý mến, trong tâm của tôi hồi đó chỉ có mấy chữ "Học, học nữa, học mãi", rồi lớn lên tôi dễ dàng vào được một trường đại học có tiếng và ra trường thuận lợi trở thành một Viên chức Nhà nước.
Ảnh minh họa về tuổi thơ tôi

Từ đó, cuộc đời tôi bước sang một trang sách mới vừa vui, vừa nghiệt ngã,..Càng lớn bạn và tôi càng thấy được bản chất, bộ mặt thật của cuộc sống không hề đơn giản như trong sách vở thầy cô đã dạy. Làm việc được 10 năm tôi bỗng chán cảnh bèo bọt hiện tại, rồi thế là tôi đã bỏ làm cho Nhà nước chuyển sang làm tư nhân, mặc dù điều kiện kinh tế sau đó cũng chưa có sự thay nhiều lắm nhưng tâm trạng tôi thoải mái, làm những gì mình thích, chơi với những ai mình thích chứ không sáo rỗng như trước.
Chuyện của tôi dài lắm, xin một dịp khác kể tiếp cho các bạn nghe nhé!
post-edit

Không có nhận xét nào:

- Không chèn liên kết Spam quảng cáo.
- Nội dung nên liên quan tới bài viết.
- Hãy đóng góp ý kiến của bạn để Blogger hoàn thiện hơn.